Truyen hay mỗi ngày, nơi tổng hợp những câu truyen tinh yeu cảm động, truyen ngan hay, chuyen cuoi vova, truyen la đó đây. Chúc các bạn có những phút giây thu giãn vui vẻ:

Tình yêu quá lớn

Hôm qua mình đọc một mẩu truyện cười về một cuộc tình buồn, buồn quá nên chia sẻ lại với cả nhà.

Số là có một hoàng tử bị một mụ phù thủy nguyền rủa, mỗi năm chàng chỉ được nói 1 từ (bao gồm cả các hình thức viết, dấu hiệu...). Tuy nhiên nếu năm nay để dành không nói thì chàng có thể nói từ đó vào năm sau. Việc câm nín cũng không có gì khó chịu lắm cho đến khi chàng gặp 1 hot công chúa, chàng đã yêu cô ngay, và quyết định nhịn nói 1 năm để năm sau có thể nói 2 từ là: "Em yêu"...

Sang năm sau, định nói từ "Em yêu" nhưng lúc đó tình cảm lớn quá rồi, chàng định nói thêm cả "Anh yêu em" nữa, do đó chàng quyết định đợi thêm 3 năm nữa là 5 năm...

Nhân viên số 13

Thủy không nói, chỉ lẳng lặng lùa vòng tay ôm vào cái thân hình ướt sũng nước mưa, nước mắt ấm nóng hối hả rớt trên rèm mi ướt nhòe.

Vinh bước vào phòng sáng tạo sớm hơn thường lệ. Kể cũng lạ, từ ngày đón nhân viên số 13, sếp năng ghé phòng sáng tạo hơn hẳn. Ngó nghiêng một lượt bằng bộ mặt nghiêm nghị, ánh mắt Vinh dừng lại ở một gương mặt đang chăm chú vào màn hình vi tính, không thèm quan tâm sự góp mặt của anh trong căn phòng này. Đó là Thủy, nhân viên mới, nhân viên số 13 – Vinh luôn có sở thích đánh số cho nhân viên trong phòng sáng tạo như thế. Và rồi, anh hùng hồn tuyên bố:
- Hôm nay nhân viên số 13 tăng ca. 7h tối sẽ cùng tôi đi gặp mặt đối tác.

Có những nỗi nhớ chẳng thể đặt tên...

Thời gian trôi nhanh như thoi đưa chẳng để em kịp níu giữ. Đã xa rồi tuổi học trò hồn nhiên vô tư ấy. Xa rồi thời áo trắng quần xanh, xa rồi thời em ngây ngô tin vào một tình yêu ngỡ như là cổ tích.

Trở về trường trong một ngày nắng tháng tư bỏng rát, chân em chầm chậm bước trên từng viên gạch đã ố màu cũ kĩ, tay nhặt nhạnh cánh phượng rơi bên hiên vắng, bất giác nở một nụ cười thật khẽ.
Em đang đứng đây, giữa khoảng trời mà em đau đáu thương nhớ, giữa khoảng trời chất chứa biết bao kỉ niệm thời xuân xanh.
Lớp học ngày xưa đang im lìm ngoan ngủ, em he hé mắt nhìn. Kìa, có ai đó đang mỉm cười với em. Là bạn em, lũ bạn của một thời ham chơi nông nổi. Bác trống trường nằm yên chậm rãi thở. Một mùa chia tay nữa lại đến, có lẽ bác cũng đang buồn vì sắp phải chia tay một lứa học trò. Ngoảnh lại, từng mẩu kí ức hiện lên, vẹn nguyên và tinh khôi như màu áo học trò. Ngày ấy, của em. Của thầy cô và bè bạn. Ngày của sự chia xa…

Khi bạn bị tuột một cúc áo

Người ta không nhớ lâu việc bạn bị hở ngực, hở đồ lót, nhưng sẽ nhớ và bật cười thú vị vì hình ảnh bạn rối rít và thảm hại, cuống quít chỉnh đốn bản thân.

Nhưng bài viết này tôi không định quảng cáo đồ lót hoặc khoe số đo cơ thể mình, tôi chỉ muốn nói về việc xử lý khủng hoảng.

Đôi khi, phụ nữ nghĩ rằng, khủng hoảng của phụ nữ là phát phì, cơ thể trở nên phì nộn, … đại loại là những nguy cơ nhìn thấy được.

Còn bản thân tôi lại nghĩ, ngay cả khi phụ nữ thành đạt và xinh đẹp, mọi phụ nữ đều đối diện với nguy cơ của cuộc sống y như nhau. Mà đôi khi một phụ nữ hoàn hảo sẽ dễ bị sụp đổ hơn, nhanh chóng bị đánh gục hơn.

Ví dụ bạn tôi, cô ấy rất xinh và nhạy cảm, tới mức một ngày, khi đang nói chuyện với một chàng mới được mai mối trong quán café, cô ấy… gây tiếng ồn. Chàng kia rất lịch thiệp không tỏ vẻ nhận ra nhưng cô bạn tôi từ đó vừa hổ thẹn vừa ngại ngùng nên đã tự làm cho mình biến mất trong cuộc đời chàng kia, dù đáng lẽ, hạnh phúc từ đó có thể đi theo cô ấy…

Con Gái hãy yêu bằng cả con tim chứ đừng yêu bằng cả cuộc đời.

Hãy yêu bằng cả trái tim, nhớ nhé, chứ không phải yêu bằng cả cuộc đời! Đừng đem cuộc đời mình dâng cho ai cả, em dành cả cuộc đời để yêu chính mình vốn đã là đủ.
Cha mẹ cho em hình hài con gái, cho em mắt môi cười, cho em khởi đầu một cuộc đời…chẳng phải vì ai khác, là vì chính em đó, biết không?
Mẹ dạy em dịu dàng, dạy em nấu ăn, khâu vá thêu thùa… không nhất thiết để trổ hết tài nghệ hòng kiếm lấy một tấm chồng rồi an phận, còn để em hoàn thiện mình, để em thấy mình đủ đầy hơn, giá trị hơn, để em tự yêu bản thân mình, em biết không?
Khi yêu, em hãy yêu cho thỏa hết cảm xúc đong đầy, nhất định phải yêu bằng cả trái tim mình, nhé cô gái, vì tình cảm là không thể cân đo đong đếm, trong tình yêu không có chỗ cho sự dè chừng.

Đừng để mất tình yêu chỉ vì thiếu đi sự quan tâm nho nhỏ

"Đêm hôm đó khi trở về nhà, trong lúc vợ tôi dọn bữa ăn tối, tôi nắm lấy tay cô ấy và nói rằng, tôi có việc cần phải nói với cô ấy. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn. Một lần nữa tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt cô ấy


Đột nhiên, tôi không biết phải làm thế nào để bắt đầu câu chuyện. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đã suy nghĩ. Tôi muốn ly hôn. Tôi nêu vấn đề ra một cách bình tĩnh. Dường như cô ấy không bị khó chịu với những lời tôi nói, thay vào đó chỉ nhẹ nhàng hỏi, tại sao?

CHUYỆN CẬU BÉ VÀ CHÚ CÚN CON

Người chủ tiệm treo tấm bảng "Bán chó con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đó, có một cậu bé xuất hiện."Chú bán mấy con chó này với giá bao nhiêu vậy... " cậu bé hỏi.
Ông chủ trả lời "Khoảng từ $30 cho tới $50".
Cậu bé móc trong túi ra một ít tiền lẻ. "Cháu có $2. 37" cậu nói, "cháu có thể coi chúng được không... ".
Người chủ tiệm mỉm cười và huýt sáo. Từ trong cũi chạy ra chó mẹ Lady cùng với 5 cái nắm lông be bé xinh xinh chạy theo. Một con chó con chạy cà nhắc lết theo sau. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào con chó nhỏ bị liệt chân đó "Con chó con này bị làm sao vậy... ".
Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y đã khám và nói rằng con chó con bị tật ở phần hông. Nó sẽ bị đi khập khiễng mãi mãi. Nó sẽ bị què mãi mãi. Đứa bé rất xúc động."Cháu muốn mua con chó con đó".

CÔ ĐƠN LÀ BỞI VÌ BẠN TỐT

Tôi có biết một người bạn gái, cô ấy thật sự rất tốt. Từ nhỏ thích đọc sách lại không khiến người nhà phải lo lắng. Sau này khi học đại học, cũng có trải qua vài cuộc tình. Sau khi tốt nghiệp đại học, dựa vào thực lực bản thân để tìm công việc, có thể tự lập nuôi sống bản thân.

Cô bạn gái này bình thường vô cùng ngoan ngoãn, không đi bar, cũng không đi đêm, cùng lắm là đi ăn KFC cùng với bạn bè. Lúc tốt nghiệp cũng có rất nhiều người theo đuổi, cô cũng toàn tâm toàn ý yêu đương, nhưng lần nào cũng bị làm tổn thương. Dần dần, sau này người theo đuổi ngày càng ít đi, cô ấy cũng liền ở nhà, xem tiểu thuyết trên mạng, ngày lại ngày đi qua như thế.

Bạn có thấy quen không? Có cảm giác thấy bóng dáng mình trong cô bạn kia không?

Bài học cho sự nổi nóng và tức giận

Hôm nay là cuối tuần bớt một chút thời gian dành tặng các bạn câu chuyện cuối tuần.

Một cậu bé nọ có tính hay nổi nóng. Một hôm cha của cậu bé đưa cho cậu một túi đinh và nói với cậu:

- Mỗi khi con muốn nổi nóng với ai đó thì hãy chạy ra sau nhà và đóng một cây đinh lên chiếc hàng rào gỗ.

Ngày đầu tiên cậu bé đã đóng hơn một chục cây đinh lên hàng rào gỗ. Và cứ thế số đinh tăng dần. Nhưng vài tuần sau cậu bé đã tập kềm chế dằn cơn nóng giận của mình và số lượng đinh phải đóng mỗi ngày ít đi. Cậu nhận thấy rằng kềm chế cơn giận của mình dễ hơn là phải đi đóng đinh lên hàng rào.

TẠI SAO ANH KHÔNG NÓI YÊU EM


Hắn và nàng là bạn thân, chơi với nhau 10 năm có lẻ.
Nàng xinh xắn, nhí nhảnh, và rất có duyên. Hắn kết nàng nổ đĩa. Kết cái cách nàng cười, kết cái cách nàng nói, kết cái cách nàng nhăn mũi làm duyên, kết cái cách nàng cau mặt giận dỗi… Tóm lại, hắn kết nàng nhất trần đời. Kết cả cái tốt lẫn cái xấu. Mà nàng thì có cái gì xấu đâu nhỉ. Xấu thế nào đi chăng nữa thì suy cho cùng, hắn cũng thấy điều đó thật dễ thương.

Hắn mê nàng lắm, nhưng càng mê nàng, hắn càng thấy thật tự ti. Nàng giống như một ngôi sao ở tít trên cao mà hắn tự thấy mình chẳng bao giờ với tới.