Truyen hay mỗi ngày, nơi tổng hợp những câu truyen tinh yeu cảm động, truyen ngan hay, chuyen cuoi vova, truyen la đó đây. Chúc các bạn có những phút giây thu giãn vui vẻ:

Kinh nghiệm dạy chồng biết yêu thương vợ

Kinh nghiệm dạy chồng biết yêu thương vợ
Lan và Hoàng là đôi vợ chồng trẻ sống ở một thành phố lớn. Họ đã kết hôn được khoảng 5 năm và có một cậu con trai gần 3 tuổi. Hai vợ chồng họ sống cùng người mẹ già, sức yếu.

Cuộc sống của họ cũng trôi qua như nhiều gia đình khác. Buổi sáng họ đi làm, cậu con trai đi học mẫu giáo, trong nhà chỉ còn lại người mẹ già. Mỗi buổi sáng, người vợ đều dậy sớm nấu bữa sáng cho gia đình ăn, để phần sẵn thức ăn trưa cho mẹ chồng, cho con ăn và đưa con đến trường. Lan không quá vất vả nhưng cũng gần như không còn thời gian riêng cho bản thân mình…

Hôm trước, Hoàng tan làm trở về nhà nhìn thấy vợ đang bận rộn chuẩn bị bữa tối trong phòng bếp, cô không nhìn anh mà thúc giục: “Sao hôm nay anh về muộn thế? Nhanh nhanh rửa tay, xong rồi đem thức ăn và lấy bát đũa ra bàn để chuẩn bị ăn cơm!

Hoàng đã quen nghe thấy những lời này hàng ngày nhưng hôm nay trong lòng anh có vẻ khó chịu hơn. Vừa làm theo lời vợ, Hoàng vừa nghĩ ngợi: “Mới kết hôn 5 năm thôi mà bao nhiêu lời ngon ngọt nhẹ nhàng đã bị những lời này thay thế hết. Sau này không biết sẽ còn chán đến mức nào?

Đến cuối bữa ăn khi chỉ còn hai vợ chồng, Hoàng kể với Lan: “Ông chủ của anh đang bao bọc một cô nhân tình rất xinh đẹp, nghe nói là vì vợ của ông ấy luôn lạnh lùng nên mới thành ra như vậy. Ngẫm nghĩ cũng đúng, nếu như bà vợ ngày nào cũng chỉ biết cơm nước, củi gạo, mắm muối tương cà thì người đàn ông nào mà chẳng thấy chán!”. Vừa nói xong, Hoàng liền thở một hơi thật dài với vẻ chán nản.

Bài thơ 9 điểm về Chí Phèo - Thị Nở có 1-0-2

Đề bài 'Nếu em là người dân làng Vũ Đại...' được một cậu bạn chuyên Hóa phóng tác thành thơ cực dí dỏm...

Được đăng tải trên fanpage THPT chuyên Lê Quý Đôn, Vũng Tàu, bài thơ lục bát 70 câu kể chuyện làng Vũ Đại với nhân vật chính Chí Phèo - Thị Nở đang chiếm được rất nhiều cảm tình của người đọc. Tác giả của bài thơ này là bạn Trần Thế Hoàng Phước, lớp 11 Hóa 2.


Với đề bài mở: Nếu em là người dân làng Vũ Đại..., Hoàng Phước đã “phá cách” khi thể hiện bằng kiểu thơ lục bát. Nội dung bài thơ khắc họa cuộc đời nhân vật văn học nổi tiếng Chí Phèo và mối tình của Chí với Thị Nở (tác phẩm Chí Phèo - Nam Cao). Hơn thế, bài thơ lột tả được thực trạng xã hội thời phong kiến khi người dân phải sống trong sự kìm hãm của địa chủ, quan lại.

Chân Thành là đủ!

Anh ơi
Ơi ...
Anh bán hạnh phúc ạ ?
Ừ...
Giá bao nhiêu hả anh ?
3n em ạ !
...
3n ?
Niềm vui, nỗi buồn và nước mắt !
Vậy chắc em không đủ rồi.
Trong túi em chỉ có 2 chữ "Chân Thành" thôi.
Đừng đi, quay lại đây.
Anh bán, với anh thế là đã quá đủ rôi !! 

Đại ca, cảnh sát đến, chạy mau

Sáng đi ngân hàng rút tiền, thấy đông quá không có chỗ để xe. Đành dừng xe bên ngoài còn bảo thằng Em trông xe. Nếu có CA đến bắt xe thì nhớ báo cho Anh 1 tiếng. Quả nhiên vừa vào được vài phút thì CSGT đến. Thằng Em chạy xồng xộc xông vào trong ngân hàng gào ầm lên :
 
" Đại ca, cảnh sát đến, chạy mau !!"
Mẹ nó chứ, cả cái đại sảnh to mấy chục con người lập tức yên lặng ko 1 tiếng động. Sau đó cả đám đông ùn ùn chen nhau chạy ra khỏi ngân hàng như lũ quét.
 
Mình đang ngơ ngác ko hiểu chuyện gì thì bất ngờ bị 5-6 nhân viên bảo vệ ấn đầu xuống đất.

Đừng để sự tức giận làm ta phải hối tiếc

Một người đàn ông ra ngoài săn bắn, để con chó ở nhà trông chừng đứa bé. Khi ông trở về, nhìn thấy khắp sàn nhà toàn là máu, nhưng lại không thấy đứa bé đâu cả. Còn con chó thì vừa liếm máu tươi ở khóe miệng, vừa vẫy vẫy cái đuôi vui vẻ nhìn ông.

Người đàn ông nổi giận, liền rút con dao đâm mạnh vào bụng con chó. Con chó kêu thảm một tiếng, làm cho đứa trẻ đang ngủ say dưới tấm thảm loang lổ vết máu giật mình tỉnh dậy. Lúc này, người đàn ông kia mới phát hiện xác chết của một con cho sói đang nằm bên cạnh góc tường.

Tin vào những gì mình làm là đúng thì đừng để ý mọi người nói gì

Có một anh họa sĩ theo học nghề của một bậc thầy, sau một thời gian thành thạo nghề rồi, một ngày nọ anh đến nói với thầy của mình:

Anh họa sĩ: Thưa thầy , con luôn ấp ủ được vẽ một bức tranh hoàn thiện, vậy xin thầy cho biết con phải làm sao?

Ông thày: Này nhé, con hãy về, dùng hết tâm huyết của mình vẽ nên một bức tranh, hôm sau con mang ra trưng bày ngoài đường, và treo biển: "Nếu ai thấy được khiếm khuyết trên bức tranh này thì hãy tô một vòng tròn ở chỗ đó"

Anh họa sĩ về nhà và dành 1 tuần lễ tập trung vẽ bức tranh tuyệt đẹp, và làm y như lời thầy. Chỉ sau một ngày trưng bày, bức tranh đầy những dấu tròn. Anh rất buồn và xin thầy lời khuyên.

Chuyện cây Tung ở đền Ta Prohm

Một ngày xuân, con chim nhả một hạt Tung trên bức tường đá ở đền Ta Prohm.

Gặp nước mưa, hạt Tung nảy mầm thành một cây tung.

Ngay lúc vừa sinh ra, cây Tung đã nhận ngay ra số phận trớ trêu của mình: nó không mọc trên mảnh đất màu mỡ như những cây khác, mà lại mọc một bức tường đá!

Đối với cây, làm gì có gì khô cằn hơn đá!

Nó nhìn đám cây cối tươi tốt khoe sắc xung quanh mà thèm.

Nhưng nó biết nó không thể đua đòi với họ. Nó có số phận khác. Nó buộc phải sống theo cách khác.

Gặp thêm một lần, thì được gì ?

Trời trở lạnh. Em thiếp đi lúc nào không hay, trên tay vẫn cầm điện thoại với dòng tin nhắn chưa kịp gửi: “Mình gặp nhau được không?

Có người từng bảo với em rằng tình yêu bản chất là một tập hợp của mọi loại cảm xúc, mà đã là cảm xúc thì nó luôn luôn phức tạp. Hai chữ “phức tạp” đó em chưa bao giờ hiểu hết, cho đến lúc mình không còn thuộc về nhau nữa…
 
Ngày chia tay, khoảng cách giữa hai đứa lớn đến mức có thể ôm trọn cả một khoảng trời đầy nắng. Chân em nhỏ bé, bước thế nào cũng chẳng đến anh. Em đã tự nhủ lòng sẽ quay lưng đi thật nhanh, để như người ta thường nói “mắt không thấy, tim không đau”. Em chặn facebook, xóa số điện thoại, tránh né cả con đường đi ngang nhà anh. Để rồi sau đó em đều đặn vào facebook anh bằng một tài khoản khác, vẫn bấm hàng số quen thuộc mỗi đêm về, vẫn viện cớ đi lại rất nhiều lần con đường cũ mong một lúc nào đó có thể nhìn thấy anh.

Thèm lắm một cái ôm từ phía sau..!

Thu chòng chành bước sang ngang, giật mình nhìn một chiếc lá rơi nghiêng xoay xoay theo làn gió nhẹ tênh, mặc sức để cho cái hanh hao, se sẽ của cảm xúc cứ chờn vờn trong mọi ngóc ngách của con tim. Lặng lẽ chọn một góc quán quen nức mùi kỉ niệm chưa bao giờ cũ, khẽ ngắm thành phố khi hoàng hôn sắp phủ lên đây một chiếc áo choàng đen kịt, mờ ảo.
 
Bỗng một giọt café rơi… rơi xuống đáy cốc rồi tan chảy, thấy chòng chành những nỗi nhớ vụn vặt về người con gái ấy. Và thèm cái cảm giác lâu rồi bỏ ngỏ ở nơi xa. Thèm được xoa xoa đôi bàn tay em đang cố với với chạm lấy chiếc lá thu sắp lìa cành. Thèm gõ đầu cô gái nhỏ bướng bỉnh, vẫn gật đầu đồng ý mỗi lần anh nói nhưng lẳng lặng chống đối… Và anh thèm một cái ôm từ đằng sau, cô gái à! Một cái ôm từ phía sau, khi em rón rén, chầm chậm bước về phía anh, thật nhẹ, thật khẽ nhưng êm ái…

Không làm Em cười thì đừng để em khóc.

"Nốt hôm nay cho phép em khóc, nốt hôm nay cho phép em nhớ về anh, và nốt hôm nay em muốn gọi anh là "anh yêu" lần nữa. Dù anh có vô tâm hay lạnh nhạt, không làm người con gái của mình cười thì cũng đừng để cô ấy khóc... Nhé anh!"

Em từng mạnh mẽ, dứt khoát nói lời chia tay anh, em từng có những phút lạnh lùng để giờ đây em cảm thấy hối hận vì điều đó. Nhưng anh à, thời gian ở bên anh em cảm thấy dường như lạc lõng lắm. Đã có những lúc em cảm thấy không thể thiếu anh, xem anh như một định mệnh sẽ ở lại bên đời em với tình yêu thật hạnh phúc. Để rồi nhận ra dạo này sao em khóc nhiều hơn, nước mắt em không thể kìm nén hay giữ chặt ở trong lòng nữa, em cố gắng gạt đi nhưng càng cố gạt thì mắt vẫn nhoè đấy thôi...