Truyen hay mỗi ngày, nơi tổng hợp những câu truyen tinh yeu cảm động, truyen ngan hay, chuyen cuoi vova, truyen la đó đây. Chúc các bạn có những phút giây thu giãn vui vẻ:

Chuyện cây Tung ở đền Ta Prohm

Một ngày xuân, con chim nhả một hạt Tung trên bức tường đá ở đền Ta Prohm.

Gặp nước mưa, hạt Tung nảy mầm thành một cây tung.

Ngay lúc vừa sinh ra, cây Tung đã nhận ngay ra số phận trớ trêu của mình: nó không mọc trên mảnh đất màu mỡ như những cây khác, mà lại mọc một bức tường đá!

Đối với cây, làm gì có gì khô cằn hơn đá!

Nó nhìn đám cây cối tươi tốt khoe sắc xung quanh mà thèm.

Nhưng nó biết nó không thể đua đòi với họ. Nó có số phận khác. Nó buộc phải sống theo cách khác.

Gặp thêm một lần, thì được gì ?

Trời trở lạnh. Em thiếp đi lúc nào không hay, trên tay vẫn cầm điện thoại với dòng tin nhắn chưa kịp gửi: “Mình gặp nhau được không?

Có người từng bảo với em rằng tình yêu bản chất là một tập hợp của mọi loại cảm xúc, mà đã là cảm xúc thì nó luôn luôn phức tạp. Hai chữ “phức tạp” đó em chưa bao giờ hiểu hết, cho đến lúc mình không còn thuộc về nhau nữa…
 
Ngày chia tay, khoảng cách giữa hai đứa lớn đến mức có thể ôm trọn cả một khoảng trời đầy nắng. Chân em nhỏ bé, bước thế nào cũng chẳng đến anh. Em đã tự nhủ lòng sẽ quay lưng đi thật nhanh, để như người ta thường nói “mắt không thấy, tim không đau”. Em chặn facebook, xóa số điện thoại, tránh né cả con đường đi ngang nhà anh. Để rồi sau đó em đều đặn vào facebook anh bằng một tài khoản khác, vẫn bấm hàng số quen thuộc mỗi đêm về, vẫn viện cớ đi lại rất nhiều lần con đường cũ mong một lúc nào đó có thể nhìn thấy anh.

Thèm lắm một cái ôm từ phía sau..!

Thu chòng chành bước sang ngang, giật mình nhìn một chiếc lá rơi nghiêng xoay xoay theo làn gió nhẹ tênh, mặc sức để cho cái hanh hao, se sẽ của cảm xúc cứ chờn vờn trong mọi ngóc ngách của con tim. Lặng lẽ chọn một góc quán quen nức mùi kỉ niệm chưa bao giờ cũ, khẽ ngắm thành phố khi hoàng hôn sắp phủ lên đây một chiếc áo choàng đen kịt, mờ ảo.
 
Bỗng một giọt café rơi… rơi xuống đáy cốc rồi tan chảy, thấy chòng chành những nỗi nhớ vụn vặt về người con gái ấy. Và thèm cái cảm giác lâu rồi bỏ ngỏ ở nơi xa. Thèm được xoa xoa đôi bàn tay em đang cố với với chạm lấy chiếc lá thu sắp lìa cành. Thèm gõ đầu cô gái nhỏ bướng bỉnh, vẫn gật đầu đồng ý mỗi lần anh nói nhưng lẳng lặng chống đối… Và anh thèm một cái ôm từ đằng sau, cô gái à! Một cái ôm từ phía sau, khi em rón rén, chầm chậm bước về phía anh, thật nhẹ, thật khẽ nhưng êm ái…

Không làm Em cười thì đừng để em khóc.

"Nốt hôm nay cho phép em khóc, nốt hôm nay cho phép em nhớ về anh, và nốt hôm nay em muốn gọi anh là "anh yêu" lần nữa. Dù anh có vô tâm hay lạnh nhạt, không làm người con gái của mình cười thì cũng đừng để cô ấy khóc... Nhé anh!"

Em từng mạnh mẽ, dứt khoát nói lời chia tay anh, em từng có những phút lạnh lùng để giờ đây em cảm thấy hối hận vì điều đó. Nhưng anh à, thời gian ở bên anh em cảm thấy dường như lạc lõng lắm. Đã có những lúc em cảm thấy không thể thiếu anh, xem anh như một định mệnh sẽ ở lại bên đời em với tình yêu thật hạnh phúc. Để rồi nhận ra dạo này sao em khóc nhiều hơn, nước mắt em không thể kìm nén hay giữ chặt ở trong lòng nữa, em cố gắng gạt đi nhưng càng cố gạt thì mắt vẫn nhoè đấy thôi...

Đừng để mọi thứ là quá muộn.

(Dù kết hôn hay chưa, bạn nên đọc bài này.)
“Đêm hôm đó khi trở về nhà, trong lúc vợ tôi dọn bữa ăn tối, tôi nắm lấy tay cô ấy và nói rằng, tôi có việc cần phải nói với cô ấy. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn. Một lần nữa tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt cô ấy
Đột nhiên, tôi không biết phải làm thế nào để bắt đầu câu chuyện. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đã suy nghĩ. Tôi muốn ly hôn. Tôi nêu vấn đề ra một cách bình tĩnh. Dường như cô ấy không bị khó chịu với những lời tôi nói, thay vào đó chỉ nhẹ nhàng hỏi, tại sao?

Sự Thật

Sự thật
Một con tàu du lịch gặp nạn trên biển, trên thuyền có một đôi vợ chồng rất khó khăn mới lên đến trước mũi thuyền cứu hộ, trên thuyền cứu hộ chỉ còn thừa duy nhất 1 chỗ ngồi. Lúc này, người đàn ông để vợ mình ở lại, còn bản thân nhảy lên thuyền cứu hộ.

Người phụ nữ đứng trên con thuyền sắp chìm, hét lên với người đàn ông một câu…

Kể đến đây, thầy giáo hỏi học sinh: “ Các em đoán xem, người phụ nữ sẽ hét lên câu gì?”

Tất cả học sinh phẫn nộ , nói rằng: “Em hận anh, em đã nhìn nhầm người rồi”

Lúc này thầy giáo chú ý đến một cậu học sinh mãi vẫn không trả lời, liền hỏi cậu bé. Cậu học sinh nói: “ Thầy ơi, em nghĩ người phụ nữ sẽ nói: Chăm sóc tốt con của chúng ta anh nhé”

Thầy giáo ngạc nhiên hỏi: “ Em nghe qua câu chuyện này rồi ư?”

Học sinh lắc đầu: “Chưa ạ, nhưng mà mẹ em trước khi mất cũng nói với bố em như vậy”

Thiên thần không cánh

Em sinh ra vốn khác người bình thường...

Em chậm chạp hơn, hiểu lâu hơn, không thể tính toán được những phép tính mà so với người khác thì dễ ẹt... Em ngây thơ,và luôn luôn ngây thơ...

Em không thể đi hết con đường học tập như bao người bạn, Em khó khăn để lên lớp và vốn thân hình cao to hơn bạn, Em thường bị lũ bạn trêu ghẹo... Em không ngại điều đó, vẫn xin Má cho đi học đều đều... Cho tới khi bệnh của Em trở nặng...

Em nhốt mình trong buồng tối, Em không còn muốn ăn uống gì, kể cả những món Em rất thích, Em không thích đi ra ngoài, sợ gặp người lạ... Và Em ngồi hằng giờ trong đêm để suy nghĩ điều gì đó...

Chị hai gọi điện báo lên cho tôi, vác ba lo về nhà với niềm vui được Em lẽo đẽo theo sau như những ngày còn bé...

Nhưng không có... Em đờ đẫn nhìn tôi như người lạ, một cái mỉm cười cũng không có. Nhìn đôi mắt nâu vô hồn của Em, lòng như thắt lại mà không biết phải khóc vì điều gì...

Bác sĩ nói Em phát triển không như người bình thường, Em chỉ sống hai giai đoạn : Tuổi thơ và tuổi già!

Vì đây là giai đoạn chuyển tiếp, và vì não cũng như cơ thể của Em không thể đột ngột đáp ứng nên nảy sinh khủng hoảng trong tâm tư Em.

Cô giáo, đừng về Việt Nam!

Cô giáo, đừng về Việt Nam!
Câu chuyện của tác giả Đỗ Thanh Lam viết về cô giáo Lệ Quyên dạy học tại Thái Lan đăng trên một trang mạng và nhanh chóng lan truyền trong cộng đồng mạng. 

Tôi để nguyên văn câu nói của các em học sinh dù biết sai chính tả. Nhưng với tôi, nó mộc mạc và đẹp hơn bất kỳ câu nói trau chuốt nào. 

Vì nó xuất phát từ chính tấm lòng những em học sinh cấp II Trường Banborthong, Thái Lan.

"Từ lúc các em bắt đầu hát chị đã khóc. Và khi các em cúi xuống lạy mình, chị òa khóc không thể kiềm chế được”. 

Sức mạnh của nụ cười

"Một ngày nào đó, khi tâm hồn tĩnh lặng, bạn bất chợt nhận ra rằng tình yêu, niềm hạnh phúc trong cuộc đời này chính là những nụ cười"...

Khi bạn cười, bạn thể hiện trên khuôn mặt những niềm vui. Khi bạn vui, bạn làm cho người xung quanh cười. 

Khi những người xung quanh cười, bạn thấy mình hạnh phúc...

Khi những con đường ta đi quá gồ ghề, khi mỗi bước ta đi không phải là trên thảm đỏ, khi những mây mù phủ kín lối tương lai, khi ta vấp ngã, và khi ta khóc...

Tình yêu quá lớn

Hôm qua mình đọc một mẩu truyện cười về một cuộc tình buồn, buồn quá nên chia sẻ lại với cả nhà.

Số là có một hoàng tử bị một mụ phù thủy nguyền rủa, mỗi năm chàng chỉ được nói 1 từ (bao gồm cả các hình thức viết, dấu hiệu...). Tuy nhiên nếu năm nay để dành không nói thì chàng có thể nói từ đó vào năm sau. Việc câm nín cũng không có gì khó chịu lắm cho đến khi chàng gặp 1 hot công chúa, chàng đã yêu cô ngay, và quyết định nhịn nói 1 năm để năm sau có thể nói 2 từ là: "Em yêu"...

Sang năm sau, định nói từ "Em yêu" nhưng lúc đó tình cảm lớn quá rồi, chàng định nói thêm cả "Anh yêu em" nữa, do đó chàng quyết định đợi thêm 3 năm nữa là 5 năm...